连云楼
我心适无事,看云起南山。
层檐接空影,而不碍往还。
昔年凡鳞化,乘此青冥间。
肤寸未膏物,黄埃满人寰。
刚风忽吹断,小寄白石间。
岂不自怡悦,良田变茅菅。
何当鞭丰隆,上扣虎豹关。
wǒ
我
xīn
心
shì
适
wú
无
shì
事
,
kàn
看
yún
云
qǐ
起
nán
南
shān
山
。
céng
层
yán
檐
jiē
接
kōng
空
yǐng
影
,
ér
而
bù
不
ài
碍
wǎng
往
huán
还
。
xī
昔
nián
年
fán
凡
lín
鳞
huà
化
,
chéng
乘
cǐ
此
qīng
青
míng
冥
jiān
间
。
fū
肤
cùn
寸
wèi
未
gāo
膏
wù
物
,
huáng
黄
āi
埃
mǎn
满
rén
人
huán
寰
。
gāng
刚
fēng
风
hū
忽
chuī
吹
duàn
断
,
xiǎo
小
jì
寄
bái
白
shí
石
jiān
间
。
qǐ
岂
bù
不
zì
自
yí
怡
yuè
悦
,
liáng
良
tián
田
biàn
变
máo
茅
jiān
菅
。
hé
何
dāng
当
biān
鞭
fēng
丰
lóng
隆
,
shàng
上
kòu
扣
hǔ
虎
bào
豹
guān
关
。