廉使廖东雩丧后开所惠地黄酒临觞惨然

明代 唐顺之
尺书满箧故人情,想象荒丘宿草生。秪余此日开尊意,堪作山阳听笛声。
chǐ shū mǎn qiè rén qíng   xiǎng xiàng huāng qiū 宿 cǎo shēng zhī kāi zūn kān   zuò shān yáng tīng shēng