涟上别王秀才

唐代 高适
飘飖经远道,客思满穷秋。浩荡对长涟,君行殊未休。 崎岖山海侧,想像无前俦。何意照乘珠,忽然欲暗投。 东路方箫条,楚歌复悲愁。暮帆使人感,去鸟兼离忧。 行矣当自爱,壮年莫悠悠。余亦从此辞,异乡难久留。 赠言岂终极,慎勿滞沧洲。
piāo yáo jīng yuǎn dào   mǎn qióng qiū hào dàng duì zhǎng lián   jūn xíng shū wèi xiū
shān hǎi   xiǎng xiàng qián chóu zhào chéng zhū   rán àn tóu
dōng fāng xiāo tiáo   chǔ bēi chóu fān shǐ 使 rén gǎn   niǎo jiān yōu
xíng dāng ài   zhuàng nián yōu yōu cóng   xiāng nán jiǔ liú
zèng yán zhōng   shèn zhì cāng zhōu