连日作雨苦热

宋代 陆游
天地一气尔,阴阳司阖开,郁蒸以为雨,回薄以为雷。 久郁无所泄,造化安在哉?衣其欲雨时,虽天不能回。 此岂降自天,其实有自来。 所以屈宋辈,千载有余哀。
tiān ěr   yīn yáng kāi   zhēng wéi   huí báo wéi léi
jiǔ suǒ xiè   zào huà ān zài zāi   shí   suī tiān néng huí
jiàng tiān   shí yǒu lái
suǒ sòng bèi   qiān zǎi yǒu āi