连日晓行就车拥衾不得卧

宋代 汪梦斗
处处风吹碧草生,流星时渡绛河明。上车却欲补残睡,无数树阴啼乱莺。
chù chù fēng chuī cǎo shēng   liú xīng shí jiàng míng shàng chē què cán shuì   shù shù yīn luàn yīng