連日曉行就車擁衾不得臥

宋代 汪夢斗
處處風吹碧草生,流星時渡絳河明。上車卻欲補殘睡,無數樹陰啼亂鶯。
chù chù fēng chuī cǎo shēng   liú xīng shí jiàng míng shàng chē què cán shuì   shù shù yīn luàn yīng