连日寒甚强甫二首

宋代 刘克庄
人生各有稻粱谋,暂去家庭作远游。 年事但看翁齿发,天寒深念汝衣裘。 履霜我独知琴操,立雪谁来问话头。 但愿茅檐相保守,千书说不尽离愁。
rén shēng yǒu dào liáng móu   zàn jiā tíng zuò yuǎn yóu  
nián shì dàn kàn wēng chǐ 齿   tiān hán shēn niàn qiú  
shuāng zhī qín cāo   xuě shuí lái wèn huà tóu  
dàn yuàn máo yán xiāng bǎo shǒu   qiān shū shuō jìn chóu