连日扶病领客殆不能支枕上怀故山偶成

宋代 陆游
已强迂疏假印章,更扶衰病主杯觞。 功名已判初心负,豪侠都无故态狂。 静觉此身犹外物,嬾思与世永相忘。 清泉白石生来事,曲几明窗味最长。
qiáng shū jiǎ yìn zhāng   gèng shuāi bìng zhǔ bēi shāng
gōng míng pàn chū xīn   háo xiá dōu tài kuáng
jìng jué shēn yóu wài   lǎn shì yǒng xiāng wàng
qīng quán bái shí shēng lái shì   míng chuāng wèi zuì zhǎng