连理枝 其一

清代 吴绮
恨煞兰舟荡,轻许罗衫放。胆怯空房,愁添满镜,是何离况。 看床儿犹是向时铺,怎今宵难上。 犹记临行样,难把游踪望。落叶轻狂,残花冷淡,总成抛漾。 只阶前蟋蟀忒多情,到更深相傍。
hèn shā lán zhōu dàng   qīng luó shān fàng dǎn qiè kōng fáng chóu   tiān mǎn jìng shì   kuàng    
kàn chuáng ér yóu shì xiàng shí   zěn jīn xiāo nán shàng  
yóu lín xíng yàng   nán yóu zōng wàng luò qīng kuáng cán   huā lěng dàn zǒng   chéng pāo yàng    
zhǐ jiē qián shuài duō qíng   dào gēng shēn xiāng bàng