連理枝 其一

清代 吳綺
恨煞蘭舟盪,輕許羅衫放。膽怯空房,愁添滿鏡,是何離況。 看床兒猶是向時鋪,怎今宵難上。 猶記臨行樣,難把遊蹤望。落葉輕狂,殘花冷淡,總成拋漾。 只階前蟋蟀忒多情,到更深相傍。
hèn shā lán zhōu dàng   qīng luó shān fàng dǎn qiè kōng fáng chóu   tiān mǎn jìng 滿 shì   kuàng    
kàn chuáng ér yóu shì xiàng shí   zěn jīn xiāo nán shàng  
yóu lín xíng yàng   nán yóu zōng wàng luò qīng kuáng cán   huā lěng dàn zǒng   chéng pāo yàng    
zhǐ jiē qián shuài duō qíng   dào gēng shēn xiāng bàng