两相惜行赠别吴仲伦归白沙并柬曾自升

元代 刘崧
江上霾雪阴雨积,野径荒荒断行迹。故人东来忽过我,把臂惊呼两相惜。 十年东南兵甲频,豪杰往往沦风尘。躯干轩昂力如虎,观子岂是寻常人。 忆曾同作匡山客,醉上层峰看秋色。流水空明龙子潭,碧桃尽绕仙人宅。 中坛欲上心力摧,惊风怒雹从空来。却携短剑问卜筴,乘槎径欲窥蓬莱。 时移事异髦鬓改,白璧泥沙閟光彩。青鸟高飞竟不回,消息微茫堕云海。 君从何年堕白沙,我亦归种珠林瓜。青山闭户宜落日,一水只隔城东霞。 感君远来当此夕,露牖风灯暗虚席。一杯浊酒千斟感,忽忆原尝泪沾臆。 由来变化纷龙鱼,老我无成空学书。西行定遇曾文学,为问朗溪石笋今何如。
jiāng shàng mái xuě yīn   jìng huāng huāng duàn háng rén dōng lái guò   jīng liǎng xiāng
shí nián dōng nán bīng jiǎ pín   háo jié wǎng wǎng lún fēng chén gàn xuān áng   guān zi shì xún cháng rén
céng tóng zuò kuāng shān   zuì shàng céng fēng kàn qiū liú shuǐ kōng míng lóng zi tán   táo jǐn rào xiān rén zhái
zhōng tán shàng xīn cuī   jīng fēng báo cóng kōng lái què xié duǎn jiàn wèn   chéng chá jìng kuī péng lái
shí shì máo bìn gǎi   bái shā guāng cǎi qīng niǎo gāo fēi jìng huí   xiāo xi wēi máng duò yún hǎi
jūn cóng nián duò bái shā   guī zhǒng zhū lín guā qīng shān luò   shuǐ zhǐ chéng dōng xiá
gǎn jūn yuǎn lái dāng   yǒu fēng dēng àn bēi zhuó jiǔ qiān zhēn gǎn   yuán cháng lèi zhān
yóu lái biàn huà fēn lóng   lǎo chéng kōng xué shū 西 xíng dìng céng wén xué   wèi wèn lǎng shí sǔn jīn