梁卦孙过饮

宋代 郑獬
手搓两眼睡已足,落花满床红飘飖。 山鸟不须报春曙,清明自放端门朝。 夜来宾客偶过我,呼奴留客解金镳。 花枝颠倒插翠帽,酒杯倾泼淋春袍。 更深客去我亦醉,画帘残烛香初销。 俛仰之间乃陈迹,酒醒梦断还无聊。 白云已抱日光落,春水自共东风摇。 圣贤劳心当万事,吾徒扫榻频相招。 好花欲尽速来饮,为君倒瓮倾春醪。
shǒu cuō liǎng yǎn shuì   luò huā mǎn chuáng hóng piāo yáo  
shān niǎo bào chūn shǔ   qīng míng fàng duān mén cháo  
lái bīn ǒu guò   liú jiě jīn biāo  
huā zhī diān dào chā cuì mào   jiǔ bēi qīng lín chūn páo  
gēng shēn zuì   huà lián cán zhú xiāng chū xiāo  
yǎng zhī jiān nǎi chén   jiǔ xǐng mèng duàn huán liáo  
bái yún bào guāng luò   chūn shuǐ gòng dōng fēng yáo  
shèng xián láo xīn dāng wàn shì   sǎo pín xiāng zhāo  
hǎo huā jìn lái yǐn   wèi jūn dào wèng qīng chūn láo