梁卦孫過飲

宋代 鄭獬
手搓兩眼睡已足,落花滿床紅飄颻。 山鳥不須報春曙,清明自放端門朝。 夜來賓客偶過我,呼奴留客解金鑣。 花枝顛倒插翠帽,酒杯傾潑淋春袍。 更深客去我亦醉,畫簾殘燭香初銷。 俛仰之間乃陳跡,酒醒夢斷還無聊。 白雲已抱日光落,春水自共東風搖。 聖賢勞心當萬事,吾徒掃榻頻相招。 好花欲儘速來飲,為君倒瓮傾春醪。
shǒu cuō liǎng yǎn shuì   luò huā mǎn 滿 chuáng hóng piāo yáo  
shān niǎo bào chūn shǔ   qīng míng fàng duān mén cháo  
lái bīn ǒu guò   liú jiě jīn biāo  
huā zhī diān dào chā cuì mào   jiǔ bēi qīng lín chūn páo  
gēng shēn zuì   huà lián cán zhú xiāng chū xiāo  
yǎng zhī jiān nǎi chén   jiǔ xǐng mèng duàn huán liáo  
bái yún bào guāng luò   chūn shuǐ gòng dōng fēng yáo  
shèng xián láo xīn dāng wàn shì   sǎo pín xiāng zhāo  
hǎo huā jìn lái yǐn   wèi jūn dào wèng qīng chūn láo