宋代 刘弇
寸毫挥洒敌连城,想见仙标白玉京。周鼓直须论妙刻,陶琴初不费烦声。 他年浪许曾窥豹,此日谁堪与濯缨。寂寞蓬茨今有助,病躯那复愧登瀛。
cùn háo huī lián chéng   xiǎng jiàn xiān biāo bái jīng zhōu zhí lùn miào táo   qín chū fèi fán shēng    
nián làng céng kuī bào   shuí kān zhuó yīng péng jīn yǒu zhù bìng   kuì dēng yíng