宋代 劉弇
寸毫揮灑敵連城,想見仙標白玉京。周鼓直須論妙刻,陶琴初不費煩聲。 他年浪許曾窺豹,此日誰堪與濯纓。寂寞蓬茨今有助,病軀那復愧登瀛。
cùn háo huī lián chéng   xiǎng jiàn xiān biāo bái jīng zhōu zhí lùn miào táo   qín chū fèi fán shēng    
nián làng céng kuī bào   shuí kān zhuó yīng péng jīn yǒu zhù bìng   kuì dēng yíng