雷津

清代 洪亮吉
东行出险常左顾,如梦溪山忽无路。炎天径有黄叶飞,春水人知白鱼数。 薜萝深门带湿开,似讶空谷喧惊雷。山深往往厌车马,日午谁看官长来。
dōng xíng chū xiǎn cháng zuǒ   mèng shān yán tiān jìng yǒu huáng fēi chūn   shuǐ rén zhī bái shù    
luó shēn mén dài shī 湿 kāi   shì kōng xuān jīng léi shān shēn wǎng wǎng yàn chē   shuí kàn guān zhǎng lái