雷津

清代 洪亮吉
東行出險常左顧,如夢溪山忽無路。炎天徑有黃葉飛,春水人知白魚數。 薜蘿深門帶濕開,似訝空谷喧驚雷。山深往往厭車馬,日午誰看官長來。
dōng xíng chū xiǎn cháng zuǒ   mèng shān yán tiān jìng yǒu huáng fēi chūn   shuǐ rén zhī bái shù    
luó shēn mén dài shī kāi   shì kōng xuān jīng léi shān shēn wǎng wǎng yàn chē   shuí kàn guān zhǎng lái