酹江月/念奴娇 和友〈驿中言别>

宋代 文天祥
乾坤能大,算蛟龙元不是池中物。风雨牢愁无著处,那更寒蛩四壁。横槊题诗,登楼作赋,万事空中雪。江流如此,方来还有英杰。 堪笑一叶漂零,重来淮水,正凉风新发。镜里朱颜都变尽,只有丹心难灭。去去龙沙,江山回首,一线青如发。故人应念,杜鹃枝上残月。
qián kūn néng   suàn jiāo lóng yuán shì chí zhōng fēng láo chóu zhù chù   gèng hán qióng héng shuò shī   dēng lóu zuò   wàn shì kōng zhōng xuě jiāng liú   fāng lái huán yǒu yīng jié
kān xiào piāo líng   chóng lái huái shuǐ   zhèng liáng fēng xīn jìng zhū yán dōu biàn jǐn   zhǐ yǒu dān xīn nán miè lóng shā   jiāng shān huí shǒu   xiàn 线 qīng rén yīng niàn   juān zhī shàng cán yuè