酹江月 和宋人刘改之韵

明代 陈霆
区区世道,算红尘、何似水云宽处。云梦泽南摊睡簟,曾是旧游之路。 城老芙蓉,台空箫管,下界多风雨。群仙相笑,问人何事劳苦。 自要天柱峰头,仙人洞口,着登临长句。宝带万钉成甚用,到了终归黄土。 篱下黄花,山中白酒,秋意须人主。愁心无奈,江南有梦归去。
shì dào   suàn hóng chén shuǐ yún kuān chù yún mèng nán tān shuì diàn céng shì   jiù yóu zhī      
chéng lǎo róng   tái kōng xiāo guǎn   xià jiè duō fēng qún xiān xiāng xiào wèn   rén shì láo    
yào tiān zhù fēng tóu   xiān rén dòng kǒu   zhe dēng lín cháng bǎo dài wàn dīng chéng shén yòng dào   le zhōng guī huáng    
xià huáng huā   shān zhōng bái jiǔ   qiū rén zhǔ chóu xīn nài jiāng   nán yǒu mèng guī