酹江月

宋代 刘处玄
厌居人世,似孤云飘逸,鹤升霄汉。自在无拘空外去,撒手直超彼岸。到处为家,琴书为伴,信笔闲吟叹。洞天高卧,任他人笑懒慢。夏近百尺森松,水帘响亮,飞入龙泉涧。渴饮霞浆仙会处,童稚唇歌舌诞。*了轮回,完全性命,迷者应难赶。忘名绝利,一任人非人赞。
yàn rén shì   shì yún piāo   shēng xiāo hàn zai kōng wài   shǒu zhí chāo àn dào chù wèi jiā qín shū   wèi bàn xìn   xián yín tàn dòng tiān gāo rèn rén   xiào lǎn màn xià jìn bǎi chǐ sēn sōng shuǐ lián xiǎng liàng   fēi lóng quán   jiàn yǐn xiá jiāng xiān huì chù tóng zhì chún shé   dàn le lún huí wán quán xìng   mìng zhě   yìng nán gǎn wàng   míng jué rèn rén fēi rén zàn