酹江月

宋代 劉處玄
厭居人世,似孤雲飄逸,鶴升霄漢。自在無拘空外去,撒手直超彼岸。到處為家,琴書為伴,信筆閒吟嘆。洞天高臥,任他人笑懶慢。夏近百尺森松,水簾響亮,飛入龍泉澗。渴飲霞漿仙會處,童稚唇歌舌誕。*了輪迴,完全性命,迷者應難趕。忘名絕利,一任人非人贊。
yàn rén shì   shì yún piāo   shēng xiāo hàn zai kōng wài   shǒu zhí chāo àn dào chù wèi jiā qín shū   wèi bàn xìn   xián yín tàn dòng tiān gāo rèn rén   xiào lǎn màn xià jìn bǎi chǐ sēn sōng shuǐ lián xiǎng liàng   fēi lóng quán   jiàn yǐn xiá jiāng xiān huì chù tóng zhì 漿 chún shé   dàn le lún huí wán quán xìng   mìng zhě   yìng nán gǎn wàng   míng jué rèn rén fēi rén zàn