雷斧歌

宋代 严羽
穹崖之上,层峰之巅,神光夜半光烛天。山僧梦里忽惊起,有物坠地声填然。 峰头巨石似开劈,鬼物散走如飙旋。山僧晓见不敢取,有客识之为雷斧,持归摩挲色苍古。 匣中往往出云气,窗外时时起风雨。吾闻阴阳之气相搏为雷霆,变化翕欻常杳冥。 非若革鼍考击之为声,不知此斧何从形。乃是比干之心,朱云之舌。 一片忠愤气,蟠郁天地閒。千载长不灭,造化为炉巧镕结。 嗟哉指佞之草不复生,群奸睚眦纷纵横。大弓宝玉争窃取,岂惧鬼责并天刑。 我欲乘云朝帝所,大叫天关排九虎。乞将此斧借小臣,叩头问天天更许。
qióng zhī shàng   céng fēng zhī diān   shén guāng bàn guāng zhú tiān shān sēng mèng jīng yǒu   zhuì shēng tián rán    
fēng tóu shí shì kāi   guǐ sàn zǒu biāo xuán shān sēng xiǎo jiàn gǎn yǒu   shí zhī wèi léi chí   guī cāng    
xiá zhōng wǎng wǎng chū yún   chuāng wài shí shí fēng wén yīn yáng zhī xiāng wèi léi tíng biàn   huà chuā cháng yǎo míng    
fēi ruò tuó kǎo zhī wèi shēng   zhī cóng xíng nǎi shì gān zhī xīn zhū   yún zhī shé    
piàn zhōng fèn   pán tiān xián qiān zǎi zhǎng miè zào   huà wèi qiǎo róng jié    
jiē zāi zhǐ nìng zhī cǎo shēng   qún jiān fēn zòng héng gōng bǎo zhēng qiè   guǐ bìng tiān xíng    
chéng yún cháo suǒ   jiào tiān guān pái jiǔ jiāng jiè xiǎo chén kòu   tóu wèn tiān tiān gèng