雷峰夜雨

明代 释函是
细雨轻寒梦不成,萧然一榻自生平。严城春夜近无梦,野寺云溪渐有声。 林外不妨花落尽,篱边犹爱笋初生。江山此夕同何夕,惭愧幽人空复情。
qīng hán mèng chéng   xiāo rán shēng píng yán chéng chūn jìn mèng   yún jiàn yǒu shēng
lín wài fáng huā luò jǐn   biān yóu ài sǔn chū shēng jiāng shān tóng   cán kuì yōu rén kōng qíng