腊月廿五日饮翁学士宝苏斋题钱舜举画林和靖小像用苏韵

清代 黄景仁
一枝梅折孤山麓,冷浸铜瓶汲朝渌。即此便是逋仙魂,变现花前貌如玉。 此花只合先生诗,便著言诠都绝俗。玉潭妙手为写真,五百年前阅风烛。 石几生云气尚温,吟眸点漆神逾足。一童一鹤犹依依,讵是无情抛骨肉。 妻梅谩语如可凭,清供家山问谁录。后人但赏疏影诗,谁知别有相思曲。 老去高情寄托深,几株留伴坟前竹。何当唤起图中人,茗话寒宵瀹甘菊。
zhī méi zhé shān   lěng jìn tóng píng cháo biàn 便 shì xiān hún   biàn xiàn huā qián mào
huā zhī xiān sheng shī   biàn 便 zhù yán quán dōu jué tán miào shǒu wèi xiě zhēn   bǎi nián qián yuè fēng zhú
shí shēng yún shàng wēn   yín móu diǎn shén tóng yóu   shì qíng pāo ròu
méi màn píng   qīng gòng jiā shān wèn shuí hòu rén dàn shǎng shū yǐng shī   shéi zhī bié yǒu xiāng
lǎo gāo qíng tuō shēn   zhū liú bàn fén qián zhú dāng huàn zhōng rén   míng huà hán xiāo yuè gān