臘月廿五日飲翁學士寶蘇齋題錢舜舉畫林和靖小像用蘇韻

清代 黃景仁
一枝梅折孤山麓,冷浸銅瓶汲朝淥。即此便是逋仙魂,變現花前貌如玉。 此花只合先生詩,便著言詮都絕俗。玉潭妙手為寫真,五百年前閱風燭。 石几生雲氣尚溫,吟眸點漆神逾足。一童一鶴猶依依,詎是無情拋骨肉。 妻梅謾語如可憑,清供家山問誰錄。後人但賞疏影詩,誰知別有相思曲。 老去高情寄託深,幾株留伴墳前竹。何當喚起圖中人,茗話寒宵瀹甘菊。
zhī méi zhé shān   lěng jìn tóng píng cháo biàn 便 shì xiān hún   biàn xiàn huā qián mào
huā zhī xiān sheng shī   biàn 便 zhù yán quán dōu jué tán miào shǒu wèi xiě zhēn   bǎi nián qián yuè fēng zhú
shí shēng yún shàng wēn   yín móu diǎn shén tóng yóu   shì qíng pāo ròu
méi màn píng   qīng gòng jiā shān wèn shuí hòu rén dàn shǎng shū yǐng shī   shéi zhī bié yǒu xiāng
lǎo gāo qíng tuō shēn   zhū liú bàn fén qián zhú dāng huàn zhōng rén   míng huà hán xiāo yuè gān