腊日四首
腊云寒不动,残岁转萧条。
雪意千山静,天形一雁高。
冰留檐旧滴,红到杏新梢。
寂寞群儿笑,因文更解嘲。
là
腊
yún
云
hán
寒
bù
不
dòng
动
,
cán
残
suì
岁
zhuǎn
转
xiāo
萧
tiáo
条
。
xuě
雪
yì
意
qiān
千
shān
山
jìng
静
,
tiān
天
xíng
形
yī
一
yàn
雁
gāo
高
。
bīng
冰
liú
留
yán
檐
jiù
旧
dī
滴
,
hóng
红
dào
到
xìng
杏
xīn
新
shāo
梢
。
jì
寂
mò
寞
qún
群
ér
儿
xiào
笑
,
yīn
因
wén
文
gèng
更
jiě
解
cháo
嘲
。