老叹

宋代 陆游
老翁终日饱还嬉,常拾儿童竹马骑。 食为齿摇艰咀嚼,冠因发少易倾欹。 鸟乌歌罢人谁问?咄咄书成自不知。 堪笑残生似蒲柳,秋风未到已先衰。
lǎo wēng zhōng bǎo hái   cháng shí ér tóng zhú
shí wèi chǐ 齿 yáo jiān jué   guān yīn shǎo qīng
niǎo rén shuí wèn   duō duō shū chéng zhī
kān xiào cán shēng shì liǔ   qiū fēng wèi dào xiān shuāi