老嘆

宋代 陸游
老翁終日飽還嬉,常拾兒童竹馬騎。 食為齒搖艱咀嚼,冠因發少易傾欹。 鳥烏歌罷人誰問?咄咄書成自不知。 堪笑殘生似蒲柳,秋風未到已先衰。
lǎo wēng zhōng bǎo hái   cháng shí ér tóng zhú
shí wèi chǐ yáo jiān jué   guān yīn shǎo qīng
niǎo rén shuí wèn   duō duō shū chéng zhī
kān xiào cán shēng shì liǔ   qiū fēng wèi dào xiān shuāi