老僧

明代 释函可
八十已有馀,九十颇不足。曰生隆庆间,少小薄鱼肉。 其时边境宁,其时边谷熟。饥馑未曾知,况复知杀戮。 何期过盛年,迁徒无停轴。奔投海岛中,举眼少亲属。 薙发倚空王,依然被桎梏。上荷皇天慈,纵之返山谷。 言从故里过,残败几间屋。不闻旧人声,但闻山鬼哭。 虽复身首遗,凄凄恨孤独。屈指廿载馀,不识何世俗。 我闻未及终,贮泪已满腹。止止莫复言,岁序有往复。 今时正太平,努力事饘粥。
shí yǒu   jiǔ shí yuē shēng lóng qìng jiān shào   xiǎo báo ròu    
shí biān jìng níng   shí biān shú jǐn wèi céng zhī kuàng   zhī shā    
guò shèng nián   qiān tíng zhóu bēn tóu hǎi dǎo zhōng   yǎn shǎo qīn shǔ    
kōng wáng   rán bèi zhì shàng huáng tiān zòng   zhī fǎn shān    
yán cóng guò   cán bài jiān wén jiù rén shēng dàn   wén shān guǐ    
suī shēn shǒu   hèn zhǐ niàn zài 廿   shí shì    
wén wèi zhōng   zhù lèi mǎn zhǐ zhǐ yán suì   yǒu wǎng    
jīn shí zhèng tài píng   shì zhān zhōu