老客妇谣

元代 杨维桢
老客妇,老客妇,行年七十又一九。少年嫁夫甚分明,夫死犹存旧箕帚。 南山阿妹北山姨,劝我再嫁我力辞。 涉江采莲,上山采蘼。采莲采蘼,可以疗饥。 夜来道过娼门首,娼门萧然惊老丑。 老丑自有能养身,万两黄金在纤手。上天织得云锦章,绣成愿补舜衣裳。 舜衣裳,为妾佩,古意扬清光,辨妾不是邯郸娼。
lǎo   lǎo   xíng nián shí yòu jiǔ shào nián jià shén fēn míng   yóu cún jiù zhǒu    
nán shān ē mèi běi shān   quàn zài jià  
shè jiāng cǎi lián   shàng shān cǎi cǎi lián cǎi   liáo    
lái dào guò chāng mén shǒu   chāng mén xiāo rán jīng lǎo chǒu  
lǎo chǒu yǒu néng yǎng shēn   wàn liǎng huáng jīn zài qiàn shǒu shàng tiān zhī yún jǐn zhāng xiù   chéng yuàn shùn shang    
shùn shang   wèi qiè pèi   yáng qīng guāng   biàn qiè shì hán dān chāng