老境

宋代 陆游
一生幸免践危机,老境还山饱蕨薇。 智士固知穷有命,达人元谓死为归。 临窗蜀纸誊诗草,出户郿绦系褐衣。 堪笑街头小儿女,问予君是伯休非?
shēng xìng miǎn jiàn wēi   lǎo jìng hái shān bǎo jué wēi
zhì shì zhī qióng yǒu mìng   rén yuán wèi wèi guī
lín chuāng shǔ zhǐ téng shī cǎo   chū méi tāo
kān xiào jiē tóu xiǎo ér   wèn jūn shì xiū fēi