老还

宋代 宋祁
老还东观复怀铅,坐对秋风鬓飒然。 怨曲未平曾破瑟,故疮虽愈尚惊弦。 萧条门巷张罗外,閴寂曹司搁笔前。 借问不才为累否,古来山水尽天年。
lǎo huán dōng guān huái 怀 qiān   zuò duì qiū fēng bìn rán
yuàn wèi píng céng   chuāng suī shàng jīng xián
xiāo tiáo mén xiàng zhāng luo wài   cáo qián
jiè wèn cái wèi lèi fǒu   lái shān shuǐ jǐn tiān nián