老谷树为大风所摧诗以伤之

清代 屈大均
谷树大数围,植时不知岁。精多作胶液,注流至根柢。 斲以团丹砂,玄黄何泥泥。或为金石漆,脂膏苦自毙。 虫蚁所疮痏,百千以肤噬。臃肿既空心,拳曲亦流涕。 霜皮剥辱馀,虽存若蜩蜕。窍穴一穿漏,枅圈无巨细。 腹中若蜂房,蛇鼠相启闭。一二鼻口者,火入烟蒙翳。 疾雷屡震惊,花叶多焦脆。䬏䬔昨楝风,四方忽排挤。 怒呺一昼夜,柯条尚牛掣。雨师复掊击,参天俄失势。 崩压西邻墙,斧斤劳仆隶。大枝劈不开,小枝竞先曳。 凭依惧有神,酒食陈微祭。丧我高楼阴,炎曦无可蔽。 嘲啾绝燕雀,缠糺失萝荔。生身本恶木,美名蒙诟厉。 散材一何幸,与檀作兄弟。托身在丘园,有萚思为砺。 斑谷持作冠,楮桑持作币。所用虽皮肤,于人已有济。 亦未苦其生,楂梨共狼戾。本无劲挺姿,枝节多疣赘。 菑害始香甘,蠢动乘其敝。狙猿杙亦安,岂必高名丽。 受命有穷时,薪蒸不遑计。培覆皆天年,萌蘖庶自卫。
shù shù wéi   zhí shí zhī suì jīng duō zuò jiāo zhù   liú zhì gēn    
zhuó tuán dān shā   xuán huáng huò wèi jīn shí zhī   gāo    
chóng suǒ chuāng wěi   bǎi qiān shì yōng zhǒng kōng xīn quán   liú    
shuāng bāo   suī cún ruò tiáo tuì qiào xué chuān lòu 穿   quān    
zhōng ruò fēng fáng   shé shǔ xiāng èr kǒu zhě huǒ   yān méng    
léi zhèn jīng   huā duō jiāo cuì zuó liàn fēng   fāng pái    
háo zhòu   tiáo shàng niú chè shī pǒu cān   tiān é shī shì    
bēng 西 lín qiáng   jīn láo zhī kāi xiǎo   zhī jìng xiān    
píng yǒu shén   jiǔ shí chén wēi sàng gāo lóu yīn yán      
cháo jiū jué yàn què   chán jiū shī luó shēng shēn běn è měi   míng méng gòu    
sàn cái xìng   tán zuò xiōng tuō shēn zài qiū yuán yǒu   tuò wèi    
bān chí zuò guān   chǔ sāng chí zuò suǒ yòng suī   rén yǒu    
wèi shēng   zhā gòng láng běn jìng tǐng zhī 姿   jié duō yóu zhuì    
hài shǐ xiāng gān   chǔn dòng chéng yuán ān   gāo míng    
shòu mìng yǒu qióng shí   xīn zhēng huáng péi jiē tiān nián méng   niè shù wèi