老桂古字韵

宋代 陆文圭
人受气之精,百岁惊风雨。 少壮会有衰,神散无复聚。 木受气之偏,生旺寄于土。 枝乾老更奇,花叶落仍吐。 君看出中桂,秋露滴金乳。 种者是何人,尝者经几生。 天香入酒冽,吸月空怀古。 素娥笑白发,对影独起舞。
rén shòu zhī jīng   bǎi suì jīng fēng  
shào zhuàng huì yǒu shuāi   shén sàn  
shòu zhī piān   shēng wàng  
zhī qián lǎo gēng   huā luò réng  
jūn kàn chū zhōng guì   qiū jīn  
zhǒng zhě shì rén   cháng zhě jīng shēng  
tiān xiāng jiǔ liè   yuè kōng huái 怀  
é xiào bái   duì yǐng