兰轩初成公退独坐因念若得一怪石立于梅竹间

宋代 宋祁
竹石梅兰号四清,艺兰栽竹种梅成。 一峰久矣思湖玉,三物居然阙友生。 赖得髯参令我喜,飞来灵鹫遣人惊。 小轩从此完无恨,急扫新诗为发明。
zhú shí méi lán hào qīng   lán zāi zhú zhǒng méi chéng
fēng jiǔ   sān rán quē yǒu shēng
lài de rán cān lìng   fēi lái líng jiù qiǎn rén jīng
xiǎo xuān cóng wán hèn   sǎo xīn shī wèi míng