蘭軒初成公退獨坐因念若得一怪石立於梅竹間

宋代 宋祁
竹石梅蘭號四清,藝蘭栽竹種梅成。 一峰久矣思湖玉,三物居然闕友生。 賴得髯參令我喜,飛來靈鷲遣人驚。 小軒從此完無恨,急掃新詩為發明。
zhú shí méi lán hào qīng   lán zāi zhú zhǒng méi chéng
fēng jiǔ   sān rán quē yǒu shēng
lài de rán cān lìng   fēi lái líng jiù qiǎn rén jīng
xiǎo xuān cóng wán hèn   sǎo xīn shī wèi míng