览聂长孺蕲春罢归舟中诗笔

宋代 宋祁
姑山羽客冰为骨,金掌仙人露代餐。 化作妙辞真扣玉,写成初藁剩惊鸾。 心随零雨蒙蒙密,恨过清溪曲曲寒。 此秘东阳夸未睹,灵均千载有馀叹。
shān bīng wèi   jīn zhǎng xiān rén dài cān
huà zuò miào zhēn kòu   xiě chéng chū gǎo shèng jīng luán
xīn suí líng méng méng   hèn guò qīng hán
dōng yáng kuā wèi   líng jūn qiān zǎi yǒu tàn