覽聶長孺蘄春罷歸舟中詩筆

宋代 宋祁
姑山羽客冰為骨,金掌仙人露代餐。 化作妙辭真扣玉,寫成初藁剩驚鸞。 心隨零雨濛濛密,恨過清溪曲曲寒。 此秘東陽夸未睹,靈均千載有餘嘆。
shān bīng wèi   jīn zhǎng xiān rén dài cān
huà zuò miào zhēn kòu   xiě chéng chū gǎo shèng jīng luán
xīn suí líng méng méng   hèn guò qīng hán
dōng yáng kuā wèi   líng jūn qiān zǎi yǒu tàn