览柳浑汀洲采白蘋之什,因成一章

唐代 徐夤
采尽汀蘋恨别离,鸳鸯鸂鶒总双飞。月明南浦梦初断, 花落洞庭人未归。天远有书随驿使,夜长无烛照寒机。 年来泣泪知多少,重叠成痕在绣衣。
cǎi jǐn tīng píng hèn bié   yuān yāng chì zǒng shuāng fēi yuè míng nán mèng chū duàn  
huā luò dòng tíng rén wèi guī tiān yuǎn yǒu shū suí 驿 shǐ 使   zhǎng zhú zhào hán
nián lái lèi zhī duō shǎo   chóng dié chéng hén zài xiù