兰陵王 荷花

明代 陈霆
野塘碧。云锦天机乍织。垂杨外,红日半酣,翠盖亭亭拥倾国。 晚来溪雨息。乱泻明珠苍璧。风帘卷,画阁尽开,一味清香送凉入。 携樽,近花侧。问娇艳何如,六郎颜色。芳洲别浦羞孤特。 正一钩新月,画船十里,浣纱人去歌韵寂。望中水云隔。 回首,又秋逼。渐香老红衣,飞趁潮汐。寒烟败苇添愁戚。 似相对共叹,离怀无极。残阳影里,有宿鹭,黯凝立。
táng yún jǐn tiān zhà zhī chuí yáng wài hóng   bàn hān cuì gài   tíng tíng yōng qīng guó      
wǎn lái luàn xiè míng zhū cāng fēng lián juǎn huà   jǐn kāi wèi   qīng xiāng sòng liáng      
xié zūn   jìn huā wèn jiāo yàn liù   láng yán fāng zhōu bié xiū      
zhèng gōu xīn yuè   huà chuán shí   huàn shā rén yùn wàng zhōng shuǐ yún    
huí shǒu   yòu qiū jiàn xiāng lǎo hóng fēi   chèn cháo hán yān bài wěi tiān chóu      
shì xiāng duì gòng tàn   huái 怀 cán yáng yǐng yǒu   宿 àn   níng