兰陵王

清代 郑文焯
断肠直,春梦池塘自碧。吴笺恨零落旧题,别后湖山总无色。 凄凉恋去国。同识蜉蝣过客。低徊处,春树暮云,江鲤沈沈素书尺。 南游共萍迹。记载雪连桡,吟月移席。一官直等嗟来食。 愁万里蓬转,十年匏繫,长安漂泊似传驿。但魂绕关北。 哀恻。岁时积。叹蜀锦江空,秦镜尘寂,瑶华玉匣伤心极。 怕腹痛回轸,感音邻笛。招魂何处,泪万点、当酒滴。
duàn cháng zhí   chūn mèng chí táng jiān hèn líng luò jiù bié   hòu shān zǒng    
liáng liàn guó tóng shí yóu guò huí chù chūn shù   yún jiāng   shěn shěn shū chǐ      
nán yóu gòng píng zǎi xuě lián ráo yín   yuè guān zhí děng jiē lái shí      
chóu wàn péng zhuàn   shí nián páo   cháng ān piāo shì chuán 驿 dàn hún rào guān běi    
āi suì shí tàn shǔ jǐn jiāng kōng qín jìng   chén yáo huá   xiá shāng xīn      
tòng huí zhěn   gǎn yīn lín zhāo hún chǔ lèi   wàn diǎn dāng jiǔ