兰陵王

清代 黄燮清
晚天阔。秋意江城漏泄。河桥路,憔悴绿杨,几点归鸦弄残叶。 征衫大瘦绝。弹铗。清游未歇。凉阴袖,三四暮蝉,似向西风诉离别。 平原控金埒。看野草凄迷,疲马争啮。烟中楼阁云堆叠。 望远水无际,乱峰争暝,苍茫残照赴雉堞。正搔首时节。 凝结。乱愁积。算抑郁襟怀,筝柱能说。黄昏泪洒青袍热。 但玉尘捶碎,唾壶敲缺。遥情千里,试寄与,雁外月。
wǎn tiān kuò qiū jiāng chéng lòu xiè qiáo qiáo cuì   yáng 绿 diǎn   guī nòng cán      
zhēng shān shòu jué dàn jiá qīng yóu wèi xiē liáng yīn xiù sān   chán shì xiàng   fēng 西 bié        
píng yuán kòng jīn liè kàn cǎo   zhēng niè yān zhōng lóu yún duī dié      
wàng yuǎn shuǐ   luàn fēng zhēng míng   cāng máng cán zhào zhì dié zhèng sāo shǒu shí jié    
níng jié luàn chóu suàn jīn huái zhēng zhù 怀   néng shuō huáng hūn lèi qīng páo        
dàn chén chuí suì   tuò qiāo quē yáo qíng qiān shì   yàn   wài yuè