阆州太守以桃竹邛杖二物遗余宅仲而宅仲出以示仆喜而作诗

宋代 周紫芝
万里何尝入巴蜀,少陵诗中识桃竹。更言九节奉真仙,无乃邛山有遗族。 平生二物几到眼,谁与周旋慰幽独。忽然渡海飞苍龙,夭矫当前峙双玉。 江心石竹誇坚刚,摩挲紫焰生寒光。孤筇节高不可及,外虽似曲中直方。 阆州得此不敢藏,亟遣二士相扶将。余侯新佩太府章,六尺肮脏身健强。 未须御府赐灵寿,行勒金狨朝未央。老人勃窣不足数,惟有泉石成膏肓。 东吴自是山水窟,心虽欲往身未偿。会须呼客共蜡屐,借君拄杖聊徜徉。
wàn cháng shǔ   shǎo líng shī zhōng shí táo zhú gèng yán jiǔ jié fèng zhēn xiān   nǎi qióng shān yǒu    
píng shēng èr dào yǎn   shuí zhōu xuán wèi yōu rán hǎi fēi cāng lóng yāo   jiǎo dāng qián zhì shuāng    
jiāng xīn shí zhú kuā jiān gāng   yàn shēng hán guāng qióng jié gāo wài   suī shì zhōng zhí fāng    
láng zhōu gǎn cáng   qiǎn èr shì xiāng jiāng hóu xīn pèi tài zhāng liù   chǐ āng zāng shēn jiàn qiáng    
wèi líng shòu 寿   xíng lēi jīn róng cháo wèi yāng lǎo rén shù wéi   yǒu quán shí chéng gāo huāng    
dōng shì shān shuǐ   xīn suī wǎng shēn wèi cháng huì gòng jiè   jūn zhǔ zhàng liáo cháng yáng