朗月行

近现代 卢青山
天若有心必此月,地若有望必此月。一丸弹出碧峰间,万古清光辉宇末。 游而可为通天津之水,吸而可为羽化之妙气。我驭心神为云车,驰巡周览群星家。 帝垂衣裳眠阊阖,群星相语何喧哗。广寒之闺不可入,有人隐约雪帘遮,闻啜泣兮泪梅葩。 苍穹碧草之原不可以驱马,银汉衣带之水不可以浮槎。 彷徨独立,仰首长嗟。天地不仁,铸此离差。长风无翼,欻达海涯; 云彼有心,竟尔不通我怀悲紊之如乱麻。蟪不及春,朝菌昧夕,持此孤怀,将何以息。
tiān ruò yǒu xīn yuè   ruò yǒu wàng yuè wán tán chū fēng jiān   wàn qīng guāng huī
yóu ér wèi tōng tiān jīn zhī shuǐ   ér wèi huà zhī miào xīn shén wèi yún chē   chí xún zhōu lǎn qún xīng jiā
chuí shang mián chāng   qún xīng xiàng xuān huá guǎng 广 hán zhī guī   yǒu rén yǐn yuē xuě lián zhē   wén chuò lèi méi
cāng qióng cǎo zhī yuán   yín hàn dài zhī shuǐ chá
páng huáng   yǎng shǒu cháng jiē tiān rén   zhù chà cháng fēng   chuā hǎi  
yún yǒu xīn   jìng ěr tōng huái 怀 bēi wěn zhī luàn huì chūn   zhāo jūn mèi   chí huái 怀   jiāng