朗月行

近現代 盧青山
天若有心必此月,地若有望必此月。一丸彈出碧峰間,萬古清光輝宇末。 游而可為通天津之水,吸而可為羽化之妙氣。我馭心神為雲車,馳巡周覽群星家。 帝垂衣裳眠閶闔,群星相語何喧譁。廣寒之閨不可入,有人隱約雪簾遮,聞啜泣兮淚梅葩。 蒼穹碧草之原不可以驅馬,銀漢衣帶之水不可以浮槎。 彷徨獨立,仰首長嗟。天地不仁,鑄此離差。長風無翼,欻達海涯; 雲彼有心,竟爾不通我懷悲紊之如亂麻。蟪不及春,朝菌昧夕,持此孤懷,將何以息。
tiān ruò yǒu xīn yuè   ruò yǒu wàng yuè wán tán chū fēng jiān   wàn qīng guāng huī
yóu ér wèi tōng tiān jīn zhī shuǐ   ér wèi huà zhī miào xīn shén wèi yún chē   chí xún zhōu lǎn qún xīng jiā
chuí shang mián chāng   qún xīng xiàng xuān huá guǎng hán zhī guī   yǒu rén yǐn yuē xuě lián zhē   wén chuò lèi méi
cāng qióng cǎo zhī yuán   yín hàn dài zhī shuǐ chá
páng huáng   yǎng shǒu cháng jiē tiān rén   zhù chà cháng fēng   chuā hǎi  
yún yǒu xīn   jìng ěr tōng huái bēi wěn zhī luàn huì chūn   zhāo jūn mèi   chí huái   jiāng