琅邪山

宋代 王禹偁
连袤复迢嶢,峰峦架泬寥。 流名自东晋,积翠满南谯。 洞碧通仙界,溪明润药苗。 古台临海日,绝顶见江潮。 杉影拏云暗,泉声出竹遥。 庙碑传汉祖,寺额认唐朝。 旱岁时沾稼,灵踪合禁樵。 诗章因我盛,屏障遣谁描。 近住人多秀,频登酒易销。 图经标八绝,灊霍合相饶。
lián mào tiáo yáo   fēng luán jià jué liáo
liú míng dōng jìn   cuì mǎn nán qiáo
dòng tōng xiān jiè   míng rùn yào miáo
tái lín hǎi   jué dǐng jiàn jiāng cháo
shān yǐng yún àn   quán shēng chū zhú yáo
miào bēi chuán hàn   é rèn táng cháo
hàn suì shí zhān jià   líng zōng jìn qiáo
shī zhāng yīn shèng   píng zhàng qiǎn shuí miáo
jìn zhù rén duō xiù   pín dēng jiǔ xiāo
jīng biāo jué   qián huò xiāng ráo