琅邪山

宋代 王禹偁
連袤復迢嶢,峰巒架泬寥。 流名自東晉,積翠滿南譙。 洞碧通仙界,溪明潤藥苗。 古台臨海日,絕頂見江潮。 杉影拏雲暗,泉聲出竹遙。 廟碑傳漢祖,寺額認唐朝。 旱歲時沾稼,靈蹤合禁樵。 詩章因我盛,屏障遣誰描。 近住人多秀,頻登酒易銷。 圖經標八絕,灊霍合相饒。
lián mào tiáo yáo   fēng luán jià jué liáo
liú míng dōng jìn   cuì mǎn 滿 nán qiáo
dòng tōng xiān jiè   míng rùn yào miáo
tái lín hǎi   jué dǐng jiàn jiāng cháo
shān yǐng yún àn   quán shēng chū zhú yáo
miào bēi chuán hàn   é rèn táng cháo
hàn suì shí zhān jià   líng zōng jìn qiáo
shī zhāng yīn shèng   píng zhàng qiǎn shuí miáo
jìn zhù rén duō xiù   pín dēng jiǔ xiāo
jīng biāo jué   qián huò xiāng ráo