览古四十二首 其二十七

元代 杨维桢
王湛蓄深器,世人不能窥。 大慧实若愚,人遂以为痴。 可怜济父子,同门不识之。 何况隔千里,而欲求人知。
wáng zhàn shēn   shì rén néng kuī  
huì shí ruò   rén suì wéi chī  
lián   tóng mén shí zhī  
kuàng qiān   ér qiú rén zhī