兰谷辞为黄时雍尊人赋

明代 顾清
兰之生兮于彼空谷,抱幽贞兮不群以独。白石兮清泉,纷紫茎兮冒寒。 渌兰之香兮扬扬,汎光风兮朝阳。谷无人兮自芳,谷有人兮吾与子兮徜徉。 谷中之人兮清且真,不可见兮徒名闻。仰丹崖兮千仞,思委佩兮江滨。 折芳兮谁赠,羌云路兮愁人。抚瑶琴兮叹息,长寄情兮斯文。
lán zhī shēng kōng   bào yōu zhēn qún bái shí qīng quán fēn   jīng mào hán    
lán zhī xiāng yáng yáng   fàn guāng fēng zhāo yáng rén fāng   yǒu rén cháng yáng    
zhōng zhī rén qīng qiě zhēn   jiàn míng wén yǎng dān qiān rèn   wěi pèi jiāng bīn    
zhé fāng shuí zèng   qiāng yún chóu rén yáo qín tàn zhǎng   qíng wén