浪淘沙 宿华岩寺,闻子规夜啼
攘攘去无痕,如水黄昏,寺门早闭隔红尘。前殿残香犹袅袅,树影花魂。
杜宇忽惊闻,万绪难论。更从夜半到清晨。一叫一声归去好,无奈离人!
rǎng
攘
rǎng
攘
qù
去
wú
无
hén
痕
,
rú
如
shuǐ
水
huáng
黄
hūn
昏
,
sì
寺
mén
门
zǎo
早
bì
闭
gé
隔
hóng
红
chén
尘
。
。
qián
前
diàn
殿
cán
残
xiāng
香
yóu
犹
niǎo
袅
niǎo
袅
,
shù
树
yǐng
影
huā
花
hún
魂
。
。
dù
杜
yǔ
宇
hū
忽
jīng
惊
wén
闻
,
wàn
万
xù
绪
nán
难
lùn
论
。
。
gèng
更
cóng
从
yè
夜
bàn
半
dào
到
qīng
清
chén
晨
。
。
yī
一
jiào
叫
yī
一
shēng
声
guī
归
qù
去
hǎo
好
,
wú
无
nài
奈
lí
离
rén
人
!